Thư giãn

Thư giãn

BÀN TAY CỦA MẸ, BÀI HỌC CỦA CON

Bàn tay của mẹ, bài học của con

Anh chị thân mến!

(Bàn tay mẹ) Chỉ còn ít tuần nữa là tết rồi, Ngày tết là ngày để người ta dành nhiều thời gian, tình cảm cho nhau, là ngày xum họp cùng gia đình. Em xin gửi đến anh chị hình ảnh 1 người rất quen thuộc với chúng ta. Và trong ngày tết người đó cần chúng ta hơn ai hết.

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn. Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh ta. Và ông thấy từ học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt và năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên này không hoàn thành vượt bậc.

Viên giám đốc hỏi:

- Anh đã được học bổng của những trường nào?

- Thưa không

- Thế cha anh trả học phí cho anh đi học sao?

- Cha tôi mất khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí.

- Mẹ của anh làm việc ở đâu?

- Mẹ tôi làm công việc giặt áo quần.

Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay của anh cho ông ta xem. Chàng thanh niên có hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo.

- Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?

- Chưa bao giờ. Mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi – Chàng thanh niên đáp.

- Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi.

Ðến lúc ấy thì chàng thanh niên có cảm tưởng là công việc tốt này đang sẵn sàng là của mình. Về đến nhà, chàng ta sung sướng khoe với me, và chỉ xin được cầm lấy đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng trai cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.

 

Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Ðây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới có dịp khám phá đôi tay mẹ mình: đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng từ bao nhiêu lâu nay.

Những vết bầm trong đôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả dài đăng đẳng cho đến ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.

Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ,chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại cho mẹ.

Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.

Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới trụ sở công ty. Viên giám đốc còn thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?”

 

Chàng thanh niên đáp: “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại.”

Viên giám đốc: “Cảm tưởng của anh ra sao?

Chàng thanh niên nói: “Thứ nhất, bây giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn: Không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức được rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi hiểu sâu xa được tầm mức quan trọng và giá trị của liên hệ gia đình.”

Viên giám đốc nói: “Ðây là những gì tôi cần tìm thấy ở nơi con người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.”

Sau đó, chàng thanh niên làm việc hăng say, và nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên làm việc kiên trì và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày mỗi được cải thiện.

Câu chuyện nói về sự hi sinh của người mẹ. Nhưng em tự hỏi, điều gì sẽ xảy ra nếu không có người Giám đốc nọ, chắc hẳn người mẹ vẫn phải hi sinh thầm lặng mà người con không hay biết. Em mong rằng mỗi người mẹ trên thế gian này ngoài sự yêu thương không giới hạn, bàn tay làm việc không mệt mỏi thì hãy sớm để cho đứa con sớm nhìn ra bàn tay đó, để họ biết đươc giá trị từng giây phút hạnh phúc.

Thu Hương st

 

NHỮNG MẪU TRUYỆN VUI HỌC TRÒ

Truyện vui học trò.


1) Đọc sách.

Một ông nhà giàu có đứa con trai ham chơi hơn thích học. Ông bắt nó ở trong "Thơ phòng" đọc sách, rồi ông rình nghe.

Một lát nó nói:

Hay thật! Hiểu rồi.

Ông rất mừng, bước vào hỏi:

Con hiểu câu nào trong sách mà nói rằng hay? Đâu chỉ cho tía xem.

Cậu công tử đáp:

Thưa tía, con thiết nghĩ đọc sách thật là bổ ích; nó mở mang trí óc rất nhiều. Từ bấy lâu nay con tưởng sách là chữ viết, nay coi kỹ, quả thật là chữ in.

2) Thương thầy.

 

Chuyện xưa: ông thầy nọ có cậu học trò ngỗ nghịch, ngày nào thầy cũng phải đánh cậu ta cả chục roi mà tính nào vẫn tật ấy. Tuy nhiên cậu ta chẳng bao giờ khóc khi bị đánh. Một hôm, bị thầy đánh 2 roi cậu học trò òa khóc nức nở, thầy ngạc nhiên hỏi tại sao thì cậu ta đáp:

- Con thương thầy quá!

- Vì sao thương?

- Vì mọi lần thầy đánh con rất đau, chứng tỏ thầy khỏe mạnh, hôm nay thầy đánh không mạnh lắm vì sức khỏe thầy đã giảm rồi, vậy mà con phụ công thầy không thành trò ngoan!

Chuyện nay: Thầy chủ nhiệm một lớp nọ, có cậu học trò rất ngỗ nghịch, ngày nào thầy cũng đánh cậu ta cả chục roi mà tính nào vẫn tật ấy (mặc dù luật bây giờ không cho thầy giáo đánh học trò). Một hôm, bị thầy đánh 2 roi cậu học trò nọ òa khóc nức nở, thầy ngạc nhiên hỏi tại sao thì cậu ta đáp:

- Con thương thầy quá, hôm qua chú con là Trưởng phòng Giáo dục của huyện nói: “Lão ấy mà đánh mày nữa thì biết tay tao”!!! .

3) Rất tiếc !

Tại một kỳ thi của trường Y, giáo sư hỏi một sinh viên:

- Với loại thuốc này anh sẽ cho bệnh nhân uống với liều lượng bao nhiêu

- Dạ, ba thìa ạ.

Sau vài phút thấy thầy im lặng, thí sinh nọ dè dặt hỏi:

- Thưa giáo sư, em muốn trả lời lại.

Ông giáo sư nhìn đồng hồ rồi nói:

- Tôi rất lấy làm tiếc, bệnh nhân đó đã tắt thở.

4) Học sinh thời @.

Cô giáo đang đọc truyện "Ba chú heo con" cho các bé nghe đến đoạn một chú heo gặp bác nông dân và xin rơm:

- Bác ơi, cho cháu xin ít rơm nhé!

Cô giáo ngừng lại hỏi:

- Các con có biết bác nông dân nói gì không?

Tèo giơ tay:

- Thưa cô, bác ấy bảo: “Trời ơi! Một con heo biết nói!”.

5) Mày để cho nó một chút !

Xưa, có một anh học trò nghèo rất thông minh, thuê một căn nhà ở trọ trong phố. Đối diện với nhà anh là nhà một bà cụ chuyên nghề quay tơ, có một cô con gái út rất nết na thùy mị, chăm việc bếp núc.

Bà cụ thường đe bọn thanh niên hàng xóm: - Có già ở đây, bọn bây đừng hòng léng phéng đến con út.
Một ngày kia. Lúc bà cụ đang quay tơ, cô út nấu ăn dưới bếp, anh học trò cầm một cái chén nhỏ xíu sang nhà bà cụ:

- Thưa bác, hôm nay cháu nấu ăn quên mua nước mắm, bác cho cháu xin một muỗng.

Thấy anh học trò ăn nói dễ thương nên bà cụ cũng dễ dãi: - Ừ con cứ xuống bếp nói con út đưa cho.

Anh học trò đi xuống bếp, giấu cái chén tỉnh bơ: - Cô út, bác nói cô cho tôi... nắm tay cô một chút.

Cô út sợ quá la toáng lên: - Má ơi! Anh này ảnh kêu...

- Thì mày để cho nó một chút. Có mất cái gì đâu!

Cô Út đành đứng im cho anh nắm tay. 3 bữa sau, anh học trò lại sang: - Thưa bác, cho con xin một củ hành nhỏ.

- Con cứ xuống bếp nói con Út đưa cho.

Anh ta lại xuống bếp: - Cô Út, bác nói cô cho tui hun cô một cái.

Cô Út la lớn: - Má ơi! Anh này ảnh đòi...

- Thì mày cứ để cho nó một chút...

Cô Út đành để cho anh ta hun. Cứ thế khi thì hạt tiêu, trái ớt, khi thì muỗng muối, hạt đường, cô Út cứ đành phải “cho một chút...". Một thời gian sau, anh ta đã được ở... rể nhà bà cụ.

6) Đánh bạc.

Thằng Tí mách bố: - Hôm nay ở trường thằng Xíu nhà mình bỏ học đi đánh bạc không có con thì nó đã mất 20.000đ bố ạ.

- Con ngăn em thế là tốt!

- Không, con nhảy vào đánh gỡ hộ nó đấy chứ !

7) Bị bệnh.

Cậu bé nọ bị bệnh rầu rĩ. Bố an ủi:

- Con chớ lo lắng, bất cứ đứa trẻ nào cũng phải trải qua bệnh hết con à.

- Nhưng tại sao con phải chịu ngay lúc nghỉ Tết mà không phải là lúc con đang đi học cơ chứ?

8)  Ai đúng?

Trong giờ kiểm tra môn Tiếng Việt ở Đại Học. Đề bài ra có một câu như sau “Phụ nữ không có đàn ông không là gì cả” và yêu cầu các sinh viên phải đặt dấu câu cho đúng.

Khi chấm bài giảng viên phát hiện ra tất cả các nam sinh viên đều viết: “Phụ nữ không có đàn ông, không là gì cả.”

Trong khi đó các nữ sinh viên thì lại viết: “Phụ nữ không có! Đàn ông không là gì cả.

 

Sưu tầm.( Internet).

 

26-02-08, 22:41 PM

Hồi còn đi học tiểu học, Tí rất thích làm văn. Một hôm, Tí được cô giáo ra bài tập về nhà: Hãy tả con vật mà em nuôi
Tí về bắt 1 con.....rận nghiên cứu và tả con rận rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, cô bắt Tí làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.
Tí bèn làm lại một bài văn như sau: "Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận : ...." và Tí bắt đầu tả con rận
Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt Tí làm lại lần nữa, lần này là tả con cá
Tí làm bài văn khác y như sau: "Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận : ...."
Rồi một hôm, Tí lại được cô giáo cho ra bài tập về nhà làm : Hãy tả cô bé dễ thương mà em ngồi cạnh.
Tí bèn làm một bài văn như sau: "Em được may mắn ngồi cạnh một cô bé dễ thương và vô cùng láu lỉnh , Tóc cô bé dài mượt nên không có rận , Nhưng sau đây em xin được tiếp tục tả con rận : ...." và Tí lại bắt đầu tả con rận.
Lần khác, cô giáo ra một đầu đầu bài tập làm văn miệng tại lớp: "Hãy tả cảnh buổi sáng sớm"
Cả lớp yên lặng nghĩ bài. Sau 30 phút, Tí đã nhanh nhẩu xung phong đứng lên:
- Thưa cô! Em xin phát biểu.
- Nào! Mời em Tí!
- Thưa cô! Buổi sáng sớm mai, bố bắt em ra ngoài sân tập thể dục. Em nhìn thấy ông mặt trời hiện ra. Em thấy một con gà trống đuổi theo một con gà mái.
- Thế rồi thì sao ? - cô giáo hỏi
-Thế rồi thì con gà trống bắt con gà mái cõng nó đi chơi!
- Thôi ngay !
- Em cũng bảo thôi nhưng nó vẫn không thôi.
- Im ngay !
- Nó không im ngay mà con trống lại còn gáy: ò ó o o o... con mái thì cúc cù cu cu...

Theo Sưu tầm


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:41 PM

Thầy giáo bước vào lớp, nói dõng dạc:
- Kỳ thi sắp tới rồi, chúng ta phải tập trung tranh thủ thời gian ôn tập. Từ bây giờ, mong đừng ai hỏi tôi những câu ngớ ngẩn kiểu như: “Định luật Newton là gì?”...
Từ cuối lớp vọng lên một tiếng thì thầm ái ngại:
- Newton là ai ạ?


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:42 PM

Thầy giáo gõ thước kẻ lên bàn, nói:
- “Im lặng! Cả lớp ngồi yên tới mức có thể nghe nổi cả tiếng ruồi bay!”
Cả lớp theo lệnh thầy, không ai dám nhúc nhích. Một lát sau, cậu học trò ở cuối lớp hình như không chịu nổi nữa, bèn réo to lên:
“Thưa thầy, thầy còn chờ gì nữa mà không thả ruồi ra đi ạ!” :D:D


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:47 PM

Thua vì già
Thầy giáo đang giải thích cho học sinh hiểu thời gian đã làm thay đổi các quan niệm của xã hội về cái đẹp và các chuẩn mực của nó như thế nào:
- Chúng ta hãy thử nhớ lại Hoa hậu Mỹ năm 1931, cô ta cao 1,55 m cân nặng 49 kg, các số đo: 76-64-81. Theo các em, liệu cô ta có cơ may không, nếu dự cuộc thi sắc đẹp vào năm 2008 này?
- Thưa thầy, cô ta sẽ không có một cơ may nào hết ạ!
- Tại sao?
- Thưa thầy, đơn giản vì cô ta đã quá già rồi ạ!
- ...


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:48 PM

Đoán tuổi động vật
Thầy giáo giảng bài các học sinh trong giờ Sinh học:
- Để đoán biết tuổi của các động vật có xương sống, người ta thường quan sát hàm răng của chúng.
Một cậu bé đứng dậy hỏi:
-Thưa thầy, em thấy như con gà lại không có răng. Mình làm thế nào để biết ạ?
- Thì chúng ta phải dùng răng của mình chứ sao!
- ...


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:48 PM

Trong giờ giảng bài Sinh học, thầy giáo hỏi một học sinh:
- Em cho thầy biết , người ta gọi các sinh vật vừa sống được trên cạn vừa sống được dưới nước là gì?
- Thưa thầy, gọi là thủy thủ ạ!
- ...


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:49 PM

Trong giờ kiểm tra môn Tiếng Việt ở Đại Học. Đề bài ra có một câu như sau “Phụ nữ không có đàn ông không là gì cả” và yêu cầu các sinh viên phải đặt dấu câu cho đúng.
Khi chấm bài giảng viên phát hiện ra tất cả các nam sinh viên đều viết: “Phụ nữ không có đàn ông, không là gì cả.”. Trong khi đó các nữ sinh viên thì lại viết: “Phụ nữ không có! Đàn ông không là gì cả.”


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:50 PM

Cô giáo đang giảng cho các em học sinh tiểu học về tổ tiên loài người là Ađam và Êva. Thế nhưng John bỗng đứng dậy phát biểu:
- Thưa cô, cô sai rồi, không phải như thế đâu ạ. Bố em bảo tổ tiên chúng ta là loài khỉ cơ.
Cô giáo trả lời:
- Được rồi John, em hãy ngồi xuống. Cũng có bố em đúng, nhưng mà lúc này chúng ta không nói gì về gia đình của em. :D:D


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:50 PM

Cô giáo kêu John lên hỏi bài:
- Em hãy nói cô nghe xem ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập của Hoa kỳ?
- Dạ, thưa cô … em không biết ạ.
- Thật là quá tệ. Em hãy về mời phụ huynh đến trường gặp tôi!
Ngày hôm sau, cha của John đến gặp cô giáo. Để cho ông bố thấy sự kém cỏi của John, cô giáo hỏi lại:
- John, cô hỏi em một lần nữa: Ai là người viết bản tuyên ngôn độc lập?
- Thưa cô em không biết ạ!
Ông bố chồm tới biểu John:
- Này John, nếu con có lỡ viết cái đồ chết tiệt đó thì sợ cái quái gì mà không dám nhận chứ hả?
- ...


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:51 PM

Thầy giáo hỏi:
- Trong năm học vừa qua,nhân vật nào gây ấn tuợng mạnh nhất đối với các em?
Một học trò trả lời: - Thưa thầy là Napoleon ạ!
Trò khác: - Thưa thầy là Lincon ạ!
Một trò nữa ấp úng:
- Thưa thầy là bố của em ạ! Khi bố em xem điểm tổng kết cuối năm của em….


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:51 PM

Tí chạy hớt hải chạy xuống phòng y tế:
- Cô ơi! Cô tiêm cho cháu 5 mũi giảm đau loại nặng đô nhất ạ!
- Cháu bị đau ở đâu? Có nặng không mà tiêm nhiều thế?
- Dạ cháu không bị gì hết, nhưng tí nữa cháu phải cầm sổ liên lạc về gặp bố ạ!
- ...


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:52 PM

Bác bảo vệ trường bắt quả tang Tèo đang trèo tường liền bảo:
- Bác hi vọng đây là lần cuối cùng bác nhìn thấy cháu trèo tường!
Tèo(ngạc nhiên):
- Ơ! Thế là bác đã xin nghỉ không làm bảo vệ nữa ạ?


Thạch Trương Thảo

26-02-08, 22:52 PM

Giáo sư phê bình gay gắt cậu sinh viên năm thứ nhất:
- Bài thi vừa rồi của anh thật khó chấm. Anh phải viết làm sao để những người ngu dốt nhất cũng có thể hiểu được.
Cậu sinh viên rụt rè hỏi lại:
- Thưa giáo sư, thế đoạn nào giáo sư không hiểu ạ?
- ...


Thạch Trương Thảo

04-03-08, 15:11 PM

Thân em như trái bần trôi
Lý dập Hóa dồi biết tấp vào đâu
Thân em như giữa bể dâu
Công nghệ Sinh Sử bik đâu mà làm?
Thân em như 1... trái cam
Văn bóc Anh lột bik làm sao đây?
Thân em như cái... dạ dày
Công dân, Địa, Toán tháng ngày ... sao tiêu?
Thân em ko học được nhìu
Xin Bộ GD thương cho em nhờ !


tamthu

04-03-08, 18:45 PM

Cũng may mà mình dạy tiểu học, một mình dạy tất cả (dĩ nhiên là không tính các môn có GV chuyên trách), nên đọc bài này của TPT Thảo mà mình cảm thấy mình "hên" quá. Hên vì HS của mình không có cảnh ngộ như bài thơ trên.


hoaphuongtrang

04-03-08, 18:54 PM

Tuổi thân em quá ! Nỗi lòng này đúng của mình đây ! Híc, híc tủi cho kiếp HS cấp 3, rồi đây 2 năm kế sẽ thãm hơn nữa, mới năm đầu cấp 3 mà đã rụng rời tay chân rồi.


HUY78

02-12-09, 09:19 AM

VĂN NGƯỢC

Một buổi chiều, bình minh vừa ló dạng. Một con ngựa ô màu trắng phi như bước qua một khu rừng rậm trụi lá. Một ông già tuổi hảy đang còn trẻ, ngồi bên gốc cây cổ thụ mới nảy mầm.
Sưu tầm

Lương tâm


Giờ kiểm tra.

A (thì thào): Văn hào vĩ đại Victor Hugo đã từng nói: "Lương tâm của con người, chính là sự nghĩ đến đồng loại".

B: Thì sao?

A: Còn sao nữa? Bộ mày không có lương tâm à? Chép cho tao câu 3, nhanh lên!

o O o



Trung và Huỳnh vừa gọi hai tô mì gói trong căngtin thì đến giờ thi. Trung lật đật vào phòng thi, bỏ cả tô mì. Huỳnh ung dung “quất” cả hai và vào thi trễ 10 phút.

Kết quả là Trung điểm 4 và Huỳnh điểm 8!

Trung hỏi Huỳnh bí quyết, Huỳnh cười: tớ ứng dụng bài học vật chất quyết định, có thực mới vực được đạo, còn cậu thì ngược lại! Tớ ăn gấp đôi thì điểm gấp đôi!

Đúng là ăn như thế nào thì điểm như thế ấy!

(Theo Tuổi Trẻ Cười)

 

Nghe là sợ


- Cậu ấy là sinh viên, mà sao vô ý vô tứ, vào nhà người ta, chẳng chào hỏi ai cả, cứ tự nhiên như không thế nhỉ ?

- À, cậu ấy đang học Đại học Khoa học Tự nhiên mà lại !

o O o



Tại một ký túc xá sinh viên , một chàng vừa tỉnh dậy ngồi khóc hu hu, bạn khác lại hỏi:

- Ủa, sao mày khóc?

- Tao nằm mơ thấy đang ăn mì.

- Ăn mì đã thí mồ mà sao mày khóc?

- ... nhưng thức dậy tao thấy dây giày của tao mất tiêu.

- Trời!!

 

 

Cô giáo đang đọc truyện "Ba chú heo con" cho các bé nghe đến đoạn một chú heo gặp bác nông dân và xin rơm: - Bác ơi, cho cháu xin ít rơm nhé!

Cô giáo ngừng lại hỏi:

- Các con có biết bác nông dân nói gì không?

Tèo giơ tay:

- Thưa cô, bác ấy bảo: “Trời ơi! Một con heo biết nói!”.

o O o


Thấy cậu con trai đang học bài "Sự tích bánh chưng, bánh dày", bố bèn hỏi:

- Con trai, con có biết bánh chưng có từ bao giờ không?

- Tính theo mùa thì có từ giáp Tết, tính theo ngày thì có tại hàng quà sáng lúc 5 giờ ạ!
o O o

Cô giáo hỏi trò Tèo:

- Em nghĩ gì khi tuần này đã bị điểm 2 lần thứ ba?

- Thưa cô, em đã hiểu ý nghĩa câu: "Ghét của nào trời trao của ấy".
o O o

Giờ sinh vật, thầy giáo hỏi một em học sinh:

- Trong các loại cây mà bố em trồng, em thấy cây nào cho hiệu quả kinh tế cao nhất?

- Dạ, "cây xăng" ạ!

Chuyện vui học đường

Đoàn thanh tra đến một trường trung học. Một thanh tra chỉ vào quả địa cầu trong lớp và hỏi một học sinh: "Hãy cho tôi biết tại sao trục quả cầu này lại nghiêng như thế?"
> Lý do chính đáng để tới trường/ Biện pháp mạnh/ Chuyện học trò/ Câu trả lời bất ngờ

- Dạ, không phải em làm đâu ạ! - một cậu bé dõng dạc đáp.

Ngài thanh tra hỏi một học sinh khác.

Em này run run nói:

- Mọi người đều thấy em vừa mới vào lớp mà.

Thanh tra lắc đầu quay sang nhìn thầy giáo. Thầy giáo mặt đầy vẻ biết lỗi:

- Không thể trách các em được ạ. Quả địa cầu này khi mua về đã nghiêng thế rồi.

Thầy hiệu trưởng thấy mặt ngài thanh tra ngày càng khó coi, vội vàng giải thích:

- Nói ra thật xấu hổ, vì kinh phí của nhà trường có hạn nên chúng tôi chỉ có thể mua hàng vỉa hè, không đảm bảo chất lượng.

***

Hai học sinh ngồi nói chuyện với nhau. Một học sinh than thở:

- Cô giáo tao thật không ra gì. Cả bài văn tao viết hay như thế, chỉ vì sai một lỗi chính tả mà cho tao ăn trứng.

- Thế mày viết sai chỗ nào?

- Thay vì viết "cô giáo em say mê trồng người", tao viết nhầm thành "cô giáo em say mê chồng người".

Bùi Tuấn Anh

Trong giờ học môn sinh vật, cô giáo giảng cho học sinh:

- Các em không được hôn súc vật, vì như vậy có thể bị lây nhiễm những bệnh nguy hiểm. Em nào có thể lấy cho cô một ví dụ?

Một học sinh xung phong: Thưa cô, dì em hay hôn con cún con của dì…

- Và chuyện gì đã xảy ra?

- Con cún đã lăn đùng ra chết ạ.

 

Khi được thầy giao bài tập “Em hãy cho ví dụ minh họa về tiềm năng và thực tế”, Jimmy về nhà hỏi bố. Ông bố liền dặn đứa con trai:

- Nếu muốn biết rõ hơn, con hãy ra câu hỏi với mẹ và chị gái con xem liệu họ có đồng ý qua đêm với Bill Gates để lấy 1 triệu đô la không?

Sau khi nghe câu hỏi, người mẹ ghé tai Jimmy nói:

- Con đừng mách lại bố nhé, vì mẹ sẽ đồng ý và có được số tiền 1 triệu đô la.

Đến lượt chị gái cũng trả lời tương tự:

- Em đừng mách lại với bố nhé. Dĩ nhiên là chị sẽ chọn 1 triệu đô la chứ.

Sau khi nghe Jimmy kể lại kết quả, ông bố trầm ngâm phân tích:

- Con đã nhìn thấy sự khác nhau giữa tiềm năng và thực tế rồi đấy. Tiềm năng là chúng ta sẽ có cơ hội ngồi trên đống tiền 2 triệu đô la. Còn thực tế là chúng ta đang sống với hai người đàn bà trắc nết.

Một cậu bé cứ đứng uốn éo, vặn vẹo người mãi. Thấy vậy, cậu bạn hỏi:

- Cậu làm gì vậy?

- Tớ vừa uống thuốc bổ. Chai thuốc có đề: lắc đều trước khi uống, mà uống xong tớ mới đọc thấy.

-???!!!!

Thầy giáo muốn gợi mở cho bé Môli biết ý nghĩa của chữ kỳ tích: “Em thử suy nghĩ xem, Môli, nếu có người từ trên đỉnh tháp rơi xuống mà chẳng hề suy suyển thì đó nghĩa là gì?”

- “Ngẫu nhiên ạ!”

- “Không phải thế” Thầy giáo lắc đầu.

- “Môli! Nếu người đó lại rơi từ trên đỉnh tháp xuống nữa mà vẫn không bị thương thì gọi là…”

- “May mắn ạ!”

- Trời !!!!!

 

 

QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG

Quà tặng từ cuộc sống !

 

Mục lục. 1

1. Bạn có nghèo không ?..

2. Chút suy tư trong ngày..

3. Những vết đinh..

4. Sự bình yên..

5. Sức mạnh của nụ cười..

6. Trở về..

7. Một câu chuyện cảm động..

8. Trái tim hoàn hảo..

9. Cái chậu nứt..

10. Hai viên gạch xấu xí..

11. Công thức làm món chúc mừng năm mới !..

12. Chuyện về cây đại thụ..


1. Bạn có nghèo không ?

 

Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. “Đây là một cách để dạy con biết quý trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình” - Người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.

Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây họ lại trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười : “Chuyến đi như thế nào hả con ?”

- Thật tuyệt vời bố ạ !

- Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy !

- Ồ vâng.

- Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này ?

- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở nhau…

Đến đây người cha không nói gì cả.

“Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi…” - cậu bé nói thêm.

Rất nhiều khi chúng ta quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những gì không có. Cũng có những thứ không có giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.

Lê Phương


2. Chút suy tư trong ngày

Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu nói cho ông chủ thầu biết những dự tính của mình trong thời gian sắp tới. Bác sẽ nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con cháu. Bác biết rằng nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào thiếu hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình sẽ có cách xoay xở được.

Ông chủ thầu tỏ ra tiếc khi người thợ lành nghề xin thôi việc. Ông ta đề nghị bác cố xây giúp cho hãng thêm một ngôi nhà nữa rồi nghỉ coi như là vì ông. Bác thợ đồng ý làm nhưng ai cũng hiểu rằng bác miễn cưỡng nhận lời chứ không thực lòng muốn nhận công việc này.

Bác ta gọi đại một nhóm thợ có tay nghề kém và mua những loại vật tư chất lượng kém để xây dựng căn nhà ấy. Khi ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến tiếp nhận công trình và trao vào tay bác chiéc chìa khóa nhà. Ông nói với bác : “Đây là nhà của anh. Tôi biếu anh món quà này để cảm ơn anh đã làm việc cho công ty trong bấy lâu nay”.

Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy. Chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách cẩu thả, tùy tiện với tâm lý đối phó thay vì tích cực và chủ động làm cho nó thật tốt đẹp. Ở một vài thời điểm trong cuộc đời mình, chúng ta không hề dốc sức lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt. Thế rồi khi trông thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong căn nhà chính tay ta dựng lên thì chúng ta cảm thấy bị sốc. Giá như được biết trước, hẳn chúng ta đã hành động khác đi.

Hãy hình dung mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời chúng ta chính là ngôi nhà. Mỗi ngày bạn đóng đinh, hoặc lát sân hoặc xây tường, bạn xây nhà mình một cách khôn ngoan. Bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi. Ngay cả trong trường hợp bạn chỉ còn sống một ngày, ngày sống đó cũng đáng để bạn sống sao cho tử tế và có tư cách.

Tấm bảng trên tường ghi rằng : “Sống là thực hiện một kế hoạch do chính mình vạch ra”. Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ sống và những chọn lựa của bạn trong quá khứ. Cuộc sống của bạn ngày mai sẽ là kết quả từ thái độ sống và những chọn lựa của bạn ngày hôm nay.

Đàm Thư


3. Những vết đinh

Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu : “Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.”.

Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.

Đến một ngày cậu, đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo : “Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào”.

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu :

“ Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh để lại trên hàng rào. Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi Con hãy luôn nhớ, vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha…”.

Mai Văn Khôi

 

4. Sự bình yên

Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một.

Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.

Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.

Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình… Bình yên thật sự.

“Ta chấm bức tranh này ! - Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên.”.

Đào Thị Diễm Tuyết

 


5. Sức mạnh của nụ cười

Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.

Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những người say mê văn học không xa lạ gì với tác giả cuốn Hoàng tử bé. Ông từng là phi công tham gia chống phát xít trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Từ những năm tháng này ông đã viết ra Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, song tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupéry là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình sẽ bị xử bắn như những người khác. Ông viết :

“Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy tôi nên tôi đành gọi :

- Xin lỗi, anh có lửa không ?

Anh nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt của anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.

Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ là một con người.

- Anh có con không ? – Anh ta hỏi tôi.

- Có. – Tôi đáp và lôi ra từ túi chiếc bóp có tấm hình gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những hi vọng của anh đối với chúng.

Đôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh ta cũng khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về.

Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ cười.”

Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà chúng ta tạo ra để bảo vệ mình, bảo vệ phẩm giá và vị thế, bên dưới những điều này còn có một cái thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn.

Tôi tin rằng nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm thù nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với người khác qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi đó là một phép lạ nho nhỏ, một mói quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Mẹ Theresa đã cảm nhận điều này trong cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành: “Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con cái bạn và với mọi người - dù đó là ai, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau.”

Phan Sơn

Theo Woman’s World


6. Trở về

Một người lính trở về nhà đoàn tụ gia đình sau nhiều năm tham chiến ở Việt Nam. Từ San Francisco anh gọi điện về thăm hỏi gia đình.

- Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà đây. Nhưng con có điều muốn xin phép cùng cha mẹ. Con muốn dẫn bạn cùng về nhà mình.

- Ồ, được thôi con trai. Cha mẹ rất sẵn lòng đón tiếp bạn con.

- Nhưng có điều này cha mẹ nên biết : anh ấy bị thương khá nặng trong chiến tranh, mất cả cánh tay và đôi chân. Anh ấy không còn chỗ nào để nương tựa, vì vậy con muốn anh về sống cùng chúng ta.

- Cha mẹ rất tiếc khi nghe điều này, có thể chúng ta sẽ giúp anh ấy tìm được chỗ trú ngụ.

- Ồ không, con muốn anh ấy ở cùng chúng ta kia.

- Con không biết con đang đòi hỏi điều gì đâu con trai. Một người tàn tật như vậy sẽ là một gánh nặng đè lên vai chúng ta. Chúng ta còn cuộc sống riêng tư của chúng ta nữa chứ, không thể để một điều như vậy chen vào cuộc sống của chúng ta được. Tốt hơn hết con quay về nhà và quên anh chàng ấy đi. Anh ta chắc chắn sẽ chóng tìm được cách tự kiếm sống thôi.

Nghe đến đó, người con trai gác máy. Vài ngày sau đó họ đột nhiên nhận được một cú điện thoại từ cảnh sát San Francisco báo tin người con trai đã chết sau khi ngã từ một tòa nhà cao tầng. Cảnh sát cho rằng đây là một vụ tự sát.

Người cha và mẹ đau buồn này vội vã bay đến San Francisco và đã được dẫn đến nhà táng thành phố để nhận xác con. Họ nhận ra anh ngay, nhưng họ cũng kinh hoàng nhận ra một điều khác cùng lúc. Con trai họ chỉ còn lại một tay và một chân.

Đặng Thùy Trang

(Theo Judge me by the footprints I live behind)

 

7. Một câu chuyện cảm động

Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tại trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết “Teddy trông thật khó ưa”.

Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những gì đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau : “Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan… Em là nguồn vui cho người xung quanh”. Cô giáo lớp 2 nhận xét : “Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 3 ghi : “Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét: “Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp”. Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã xút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô : “Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa”. Sau khi Teddy ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô.

Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết : “Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em.”. Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và “Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em.”. Bốn năm sau cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng “Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời.”. Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. “Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em.”, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodoro F.Stoddard – giáo sư tiến sĩ.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích chỉ vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson : “Cảm ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ.”. Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu : “Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô được gặp em.”.

Khuyết danh ?


8. Trái tim hoàn hảo

 

Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói : “Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi !”. Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những  đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cười nói :

- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.

- Mỗi vết cắt trong tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè… Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao cho họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hi vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.

Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao lại cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo lên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ già đã chảy trong tim anh…

Trí Quyền


9. Cái chậu nứt

Một người có hai chiếc chậu lớn để khuân nước. Một trong hai chiếc chậu có một vết nứt, vì vậy khi khuân nước từ giếng về nước trong chậu chỉ còn một nửa. Chiếc chậu còn nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc chậu nứt luôn bị cắn rứt vì không thể hoàn thành nhiệm vụ. Một ngày nọ, chiếc chậu nứt nói với người chủ: “Tôi thật sự xấu hổ về mình. Tôi muốn xin lỗi ông!”. “Ngươi xấu hổ vì chuyện gì?”. “Chỉ vì lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ được những gì xứng đáng với công sức của ông!”. “Không đâu, khi đi về ngươi hãy chú ý đến những luống hoa bên vệ đường”. Quả thật, dọc theo bên đường là những luống hoa thật rực rỡ. Cái chậu nứt cảm thấy vui vẻ một lúc, nhưng rồi về đến nhà nó vẫn chỉ còn phân nửa nước. “Tôi xin lỗi ông!”. “Ngươi không chú ý rằng hoa chỉ mọc bên đường này, phía của ngươi thôi sao? Ta biết được vết nứt của ngươi và đã tận dụng nó. Ta gieo những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm qua ngươi đã vun tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để trang hoàng cho căn nhà. Nếu không có ngươi, nhà ta không ấm cúng và duyên dáng đến thế này đâu”.

Cuộc sống của mỗi chúng ta đều có thể như cái chậu nứt, hãy biết tận dụng vết nứt của mình.

Trí Quyền


10. Hai viên gạch xấu xí

 

Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ. Họ mua đất, gạch, mua dụng cụ và bắt tay vào làm việc.

Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng hướng chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú tiểu đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời.

Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống. Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt: Mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường xong vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.

Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi, trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng.

Một hôm, có hai nhà sư già đến thăm ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên: “Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!”

“Hai vị nói thật đấy chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư?” – Chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên.

“Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao” – Vị sư già từ tốn.

Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta đã mắc phải cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng chỉ có hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.

Và đôi khi chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác. Khi bắt gặp ai mắc lỗi ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, ta lại liên hệ ngay đến lỗi lầm của họ mà quên bẵng những điều tốt đẹp mà họ đã làm.

Cần phải học cách rộng lượng với người khác và với chính mình. Một thế giới nhân ái trước hết là một thế giới nơi lỗi lầm được tha thứ.

Hương Giang.


11. Công thức làm món chúc mừng năm mới !

 

Lấy 12 tháng trăng tròn nguyên chất, rửa sạch mọi kỷ niệm cay đắng, hiềm thù và ghanh tỵ ; Nhặt hết những hạt nhỏ nhen và hẹp hòi ; Có thể chọn sử dụng lại những tháng không bị vướng bận với những kỷ niệm buồn trong quá khứ để làm tươi lại.

Cắt những tháng này thành 30 hoặc 31 phần bằng nhau. Đừng cố làm cả mẻ một lần (nhiều người đã làm hỏng cả khi thực hiện như thế), chuẩn bị ngày một lần theo công thức như sau:

Mỗi ngày cho vào 12 phần tin cậy, 11 phần kiên nhẫn, 10 phần dũng cảm, 9 phần siêng năng (có người bỏ qua thành phần này nên đã làm mất hương vị của món ăn), 8 phần hy vọng, 7 phần trung thực, 6 phần rộng lượng, 5 phần tử tế, 4 phần nghỉ ngơi (thiếu phần này giống như làm món xà lách trộn mà thiếu dầu), 3 phần cầu nguyện, 2 phần suy ngẫm và 1 cách giải quyết được lựa chọn cẩn thận.

Cho một muỗng đầy tinh thần thoải mái, một chút vô tư, một nhúm dại khờ, một ít trò đùa và một tách đầy sự hài hước.

Sau đó đổ vào hỗn hợp thật nhiều tình thương trộn với sự mãnh liệt.

Nấu kỹ bằng sức nóng của sự nồng nhiệt ; Tô điểm món ăn bằng một ít nụ cười và vài cành vui vẻ ; Sau đó dọn ra cùng với sự êm ả, tính không ích kỷ, và sự hân hoan.

Chúc các bạn thành công với món chúc mừng năm mới và có một năm mới hạnh phúc!

Phương Chi


12. Chuyện về cây đại thụ

Trên sườn núi Long’s Peak ở Colorado có một cây đại thụ khổng lồ bị tàn phá còn trơ lại mỗi một khúc thân lớn. Những nhà thực vật học đoán cây đó sống khoảng 400 năm. Hồi Columbus đặt chân lên đất El Salvador nó đã có rồi và khi những tu sĩ tới gây dựng sự nghiệp ở Plymouth, nó mới sống được nửa đời của mình. Trong đời sống dài đằng đẵng suốt 4 thế kỷ đó, nó bị sét đánh 14 lần và trải qua biết bao lần tuyết băng, giông tố mà vẫn sống. Về sau, nó bị một đàn sâu đục khoét hết lớp vỏ này đến lớp vỏ khác, mỗi ngày gặm nhấm từng chút một liên tiếp không ngừng. Dần dần cây cổ thụ trở lên mục rỗng và ngã đổ thành thử một cây cổ thụ khổng lồ chống chọi nổi với thời gian, với sấm sét, với giông tố mà rốt cuộc lại bị hạ vì những con sâu tí hon, nhỏ xíu tới nỗi có thể bẹp nát giữa hai đầu ngón tay người…

Nhiều người chúng ta cũng từng vinh quang chiến thắng được sấm sét, giông tố, vượt qua cả trời long đất lở trong đời để rồi bị những phiền muộn, giận hờn vặt vãnh tầm thường đánh gục. Những điều vụn vặt ấy có khác chi những con sâu nhỏ kia có thể phá hủy cuộc sống của chúng ta từng ngày. Vì thế, đừng bao giờ để những con sâu ấy len lỏi trong tâm hồn, khi chúng ta có thể bóp bẹp chúng chỉ bằng hai đầu ngón tay!

Dale Carnegie

Vân Anh.

 

Page 1 of 2

Trường THPTTT Hà Huy Tập - Quảng Nam